
Một ngày mùa đông đẹp trời...
Bác
chinhngt vĩ đại nhà ta đang đi lang thang ngoài phố chơi, thì chợt nhìn
thấy ở vệ cỏ bên đường vắng người qua lại có một tờ tiền $100 rớt dưới
đất. Bác mừng húm, thầm cảm ơn trời đất thương cảnh cơ hàn của sinh viên, đặc biệt trong những ngày dặt dẹo chờ học bổng này.
Bác
ta toan cúi xuống nhặt, nhưng cúi mãi, cúi mãi mà tay không thể chạm
tới tờ $100 đang nằm dưới đát được. Không bỏ cuộc, bác cố hết sức hóp
cái bụng ông địa của mình lại và cố với tay dài hơn. Nhưng vẫn không
xong.
Thế là bác chinhngt nhà ta đành phải tự làm mình ngã
sóng xoài ra trên mặt đường, hi vọng ở tư thế nằm có thể dễ đàng với
được tờ $100. Nhưng không ngờ khi bác chinhngt "oạch" 1 phát trên mặt
cỏ, gần tờ $100 thì chính sự "vĩ đại" của bác đã tạo ra 1 luồng gió
thổi bay tờ $100 lên cành cây. Bực mình, bác lại hì hục lồm cồm khó
nhọc đứng lên. Và bây giờ bác lại với mãi, với mãi, thậm chí dùng hết
sức mình để nhảy bật cao lên, vậy mà vẫn không thể chạm được tờ $100
trên cành cây. Quá mệt mỏi, bác ta đành ngồi xuống thở hổn hển, vẫn còn
mệt quá, bác lại ngả người ra, nằm xuống vệ cỏ, lăn lộn vài vòng cho
gân cốt đỡ mỏi. Và điều kỳ diệu đã xảy ra ! Khi bác chinhngt nhà ta lăn
tới tư thế nằm úp, bụng chống xuống đất thì bác nhận ra tờ $100 lơ lửng
lật phật ngay bên tai mình. He he... bây giờ bác chỉ việc đưa tay ra
lấy một cách dễ dàng.
Vừa đút tờ $100 vào túi, bác chinhngt vừa cười khà khà vừa thầm thì:
"Thế mà quên là mình nằm úp thì cao hơn đứng! "